Khi già đi, mình có một mong ước. Đó là mong mình sẽ không quên những ký ức tuổi thơ tươi đẹp. Những ký ức của những năm 90.
Ngôi nhà cấp bốn. Ngôi nhà của nhà nghèo ngày xưa có khung cửa sổ là những song sắt và hai cánh cửa gỗ ọp ẹp. Đã rất nhiều lần mình đứng lên thành cửa sổ bám và thanh sắt xem có ai đi qua không. Vì mình ở nhà với bà nội, bà bị ốm nên bà không đưa mình ra đường chơi được. Nhưng ở nhà với bà thật thích, vì bà nấu chè đỗ đen và mình cứ ngồi nhìn gương mặt mình trong nồi chè để chờ nó nguội. Rồi mỗi khi mình sợ tiếng lợn kêu, mình sẽ trèo vào giường và nằm cạnh bà. Hai cột nhà dán đầy phiếu bé ngoan của mình. Sàn đất không lát gạch mà đi chân mát lạnh, lại còn thơm mùi đất mỗi khi trời mưa.
Đèn lồng xà phòng. Mỗi mùa Trung Thu mình rất ít khi đòi mẹ mua đèn ông sao hay những đèn màu sắc có nhạc, bởi vì các anh chị trong xóm ai cũng có chiếc đèn lồng làm từ hộp xà phòng. Bố sẽ chặt một cành dây và vót làm tay cầm đèn cho mình. Đó sẽ luôn là chiếc đèn lồng mà mình thích nhất.
Đường làng ngập rơm. Mỗi mùa gặt đi học thật thích vì đường làng trải đầy rơm rạ. Một mùi thơm không có mùi nào dễ chịu bằng. Ông nội đưa đón mình đi học trên những con đường rơm, và ông bảo chỉ cần mình đi sát vào bên phải, và cứ hiên ngang đi thẳng, thì sẽ không có ai đâm vào mình. Không việc gì phải sợ hết.
Sinh hoạt hè. Mùa hè thật vui khi ăn cơm tối xong là được theo các chị đi sinh hoạt hè. Có một năm có trại hè vui quá nên mình chạy cuống lên không để ý và vấp vào dây buộc lều. Khi cằm mình chảy máu mình rất sợ, sợ vì nghĩ là khi mẹ biết mẹ sẽ mắng lắm. Thế mà khi về đến nhà, mẹ mở cửa ra và mẹ chỉ lo lắng hỏi mình có đau không. Mẹ không hề mắng mình.
Cây cối ngoài vườn. Có lẽ niềm yêu cây cỏ hoa lá của mình bắt đầu từ những ngày bé khi bà bảo ra vườn lật lá su hào lên tìm sâu để bà bắt. Cây roi trước sân nhà. Cây ổi ở bên cổng. Cây xoài, cây hồng bì chi chít quả dưới nhà ông nội. Khi nào lên cho quả gì ông cũng gọi “Bình ơi!”. Mẹ kể khi mình đã đi du học ông lên cho quả ông vẫn gọi “Bình ơi”. Ông ơi, bây giờ cháu đã về đây thì ông lại không còn nhớ tên cháu nữa rồi.

Leave a comment